Giữa nhịp phố Quang Trung đông đúc, có một quán bún riêu mặt tiền chỉ vỏn vẹn hơn một mét rưỡi, lặng lẽ tồn tại suốt gần bốn thập kỷ. Không biển hiệu hào nhoáng, không quảng cáo rầm rộ, bún riêu ốc Huyền Thu vẫn đều đặn đông khách, đặc biệt vào buổi trưa và những ngày cuối tuần – phần lớn là những gương mặt quen đã gắn bó từ hàng chục năm trước.
Quán được bà Thanh Huyền mở từ năm 1986, khởi đầu là một gánh bún nhỏ bên vỉa hè ngã tư Hai Bà Trưng giao với Bà Triệu. Đó là những năm tháng kinh tế còn nhiều khó khăn. Chồng đi bộ đội xa nhà, bà Huyền một mình gồng gánh nuôi con nhỏ, mẹ và bà ngoại. Lương công nhân ít ỏi không đủ trang trải, bà chọn cách đứng bếp, bắt đầu từ nồi bún riêu giản dị để kiếm thêm thu nhập.

Phải đến năm 2010, quán mới có chỗ bán cố định trên phố Quang Trung. Suốt nhiều năm, quán gần như “lowkey” đúng nghĩa: không tiếp KOL, không mời blogger, cũng chẳng quảng bá trên mạng xã hội. Khách đến rồi quen, quen rồi giới thiệu nhau, cứ thế mà gắn bó.
Bún riêu Huyền Thu chỉ có hai món chính: bún riêu và ốc. Nguyên liệu được nhập trong ngày từ mối quen ở quê Bắc Ninh. Ốc nhồi được chọn loại to, chắc thịt; cua đồng phải còn sống, mai bóng. Từ 3–4 giờ sáng, anh Trọng Thu, chồng bà Huyền, cùng con dâu đã bắt đầu sơ chế hàng chục cân cua, ốc mỗi ngày. “Mùa hè thì đỡ, chứ trời lạnh làm cực lắm,” bà Huyền nói, giọng nhẹ tênh như thể bao vất vả đã quen từ lâu.


Nước dùng ở đây có vị ngọt thanh, chua nhẹ đúng kiểu bún riêu Bắc truyền thống. Bà Huyền chỉ dùng nước lọc cua nguyên chất, cà chua và giấm bỗng “thửa riêng”, tuyệt đối không thêm nguyên liệu tạo ngọt hay tạo màu. Riêu cua không độn, ốc làm sạch hoàn toàn thủ công. Vì thế, mỗi bát bún có giá từ 30.000 đến 80.000 đồng, được xem là cao so với mặt bằng chung. “Nguyên liệu đầu vào đã cao, nên cũng chỉ lấy công làm lãi,” anh Thu nói. Quán hiện chỉ có người trong gia đình phục vụ.

Rau sống được thái nhỏ theo kiểu xưa, ớt chưng tự làm. Trước kia, quán chỉ bán bún riêu và bún ốc truyền thống. Sau này, để đáp ứng nhu cầu thực khách, quán thêm giò, đậu, thịt bò. “Nhiều khách ăn quen vẫn chỉ gọi riêu hoặc ốc, nhưng cũng có người muốn thêm thịt cho đủ no,” bà Huyền chia sẻ.
Quán mở từ 6h sáng đến khoảng 13h30, đông nhất vào khung giờ trưa. Không gian nhỏ, phục vụ cùng lúc hơn 20 khách. Xe máy dựng trước cửa, ôtô gửi phía đường đối diện. Chị Minh Phương, 45 tuổi, khách quen suốt hơn 20 năm, nói rằng chị đến đây không chỉ vì món ăn hợp khẩu vị mà còn vì sự thân tình của vợ chồng chủ quán. “Hồi tôi mới sinh em bé, ghé ăn mà còn bị ‘đuổi về’ vì cô bảo ăn riêu ốc lạnh bụng, không tốt,” chị cười kể.

Với chị Thu Nguyễn, 50 tuổi, ở Ba Đình, quán bún này gắn với cả một quãng đời. “Tôi ăn từ khi chưa lấy chồng, giờ sắp lên chức bà ngoại rồi. Nghĩ đến bún riêu là chỉ ghé đây, không đi được thì gọi shipper chứ không ăn chỗ khác.”
Ngày thường, khách chủ yếu là nhân viên văn phòng quanh khu vực, khoảng 70% là khách quen. Cuối tuần, nhiều gia đình đưa nhau đến ăn, có hôm tỷ lệ khách cũ lên tới 90%. Có người đến ăn, có người đến ngồi tâm sự chuyện gia đình. Quán cũng giữ chân không ít khách nước ngoài, từ châu Âu, Nhật Bản đến Australia. “Một chuyên gia người Nhật cứ mỗi lần sang Việt Nam làm việc lại ghé quán, đều đặn 7-8 năm nay, lần nào cũng mang quà,” anh Thu kể.

Trên tường quán vẫn treo bức ảnh chụp gánh bún riêu của vợ chồng bà Huyền cách đây khoảng 20 năm, như một mảnh ký ức được giữ lại giữa phố xá đổi thay. Gần 40 năm đứng bếp, từ khi còn trẻ đến lúc cháu ngoại sắp tốt nghiệp cấp ba, bà Huyền cũng nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, nhường lại quán cho con dâu.
“Chắc tôi chỉ bán thêm vài năm nữa, để giới thiệu hết cho con những khách quen. Giờ người ta tiện đâu ăn đấy, giữ được khách cũ lâu như vậy không dễ,” bà nói, giọng chậm rãi như chính nhịp sống của quán bún riêu nhỏ giữa lòng Hà Nội.
Nguồn: Tổng hợp

