Giữa lúc nhiều người trẻ vẫn miệt mài tìm chỗ đứng nơi đô thị, ngày càng có những người chọn quay về – không phải vì hết đường đi, mà vì nhìn thấy một con đường khác, bền vững hơn. Câu chuyện của vợ chồng anh Huỳnh Minh Khôn và chị Lâm Ngọc Bảo Hân, cùng là dược sĩ, ở ấp Sào Lưới, xã Cái Ðôi Vàm, là một minh chứng rõ ràng cho lựa chọn ấy: bỏ phố không phải để lùi lại, mà để bắt đầu sâu hơn.
Hơn 10 năm trước, anh Khôn và chị Hân đều có công việc ổn định trong ngành dược, thu nhập đủ đầy, tương lai tưởng như đã an bài. Thế nhưng, giữa nhịp sống đô thị bận rộn, khát vọng được làm chủ cuộc sống, được tạo ra những sản phẩm thực sự an toàn và được sống gần hơn với thiên nhiên vẫn âm thầm lớn dần. Cuối cùng, hai vợ chồng quyết định rời phố, trở về quê nhà Cái Ðôi Vàm để khởi nghiệp từ chính mảnh đất của gia đình.
Sở hữu hơn 8 ha rừng ngập mặn, thay vì cải tạo triệt để để chạy theo sản lượng, anh chị chọn cách giữ rừng – nuôi tự nhiên – sống cùng hệ sinh thái. Dưới tán đước là vuông cua, tôm phát triển theo quy luật tự nhiên; trên bờ, gà được nuôi thả vườn. Không hóa chất, không can thiệp thô bạo, mọi thứ được vận hành chậm rãi, đúng nhịp của đất và nước.

Con đường ấy không hề trải hoa hồng. Những năm đầu khởi nghiệp là chuỗi ngày thử, sai và thất bại. Cua chết, tôm hao, vốn liếng đội nón ra đi vì thiếu kinh nghiệm, vì chưa hiểu hết đặc tính con nuôi và quy luật môi trường nước. Nhưng chính nền tảng kiến thức ngành dược đã giúp anh chị không bỏ cuộc. Thay vì chạy theo lợi nhuận ngắn hạn, họ kiên trì với hướng an toàn sinh học, từ xử lý nước, chọn giống đến chăm sóc đều dựa vào vi sinh, cám tự nhiên và sự quan sát tỉ mỉ.
Anh Khôn nhớ lại, trước đây làm nông thường gắn liền với cảnh phụ thuộc thương lái, giá cả bấp bênh. Đó cũng là lý do khiến nhiều người trẻ rời quê. Nhưng thời đại số đã mở ra một cánh cửa khác.
“Bây giờ, không cần phải ra chợ mới bán được hàng. Chỉ cần sản phẩm sạch, làm đàng hoàng và có uy tín thì ở quê vẫn có rất nhiều cơ hội”, anh chia sẻ.

Nhờ tận dụng mạng xã hội và các nền tảng trực tuyến, cua sạch của gia đình anh dần được thị trường nhiều tỉnh, thành đón nhận. Trong khi không ít hộ xung quanh vẫn sử dụng hóa chất để tăng năng suất, vợ chồng anh chị kiên trì với cách làm tự nhiên. Ban đầu là ánh nhìn hoài nghi, nhưng khi mô hình cho hiệu quả rõ rệt, đã có 3–5 hộ dân trong xóm học theo, cùng chuyển hướng nuôi cua sạch.
Đến nay, mô hình của gia đình anh Khôn – chị Hân không chỉ cung cấp cua giống cho bà con trong vùng mà còn đưa ra thị trường lượng cua thương phẩm lớn, mang về mức thu nhập bình quân hơn 1 tỷ đồng mỗi năm. Đáng quý hơn, sản phẩm làm ra đến đâu tiêu thụ hết đến đó, nhờ chủ động kết nối thị trường và xây dựng niềm tin với người tiêu dùng.

Không dừng lại ở đó, chị Bảo Hân cho biết gia đình đang triển khai mô hình “nuôi cua online”: khách hàng có thể góp vốn từ xa, theo dõi quá trình nuôi qua nền tảng trực tuyến và nhận cua thành phẩm sau khoảng 4 tháng. Đây không chỉ là cách bán hàng mới, mà còn là lời cam kết về sự minh bạch, gắn kết và trải nghiệm thật giữa người nuôi và người tiêu dùng.
Từ những dược sĩ rời phố thị, chọn con cua làm sự nghiệp, vợ chồng anh Minh Khôn – chị Bảo Hân đã chứng minh rằng: nông thôn hôm nay không còn là vùng trũng của cơ hội. Chỉ cần đủ dũng cảm để lựa chọn, đủ kiên trì để theo đuổi và đủ sáng tạo để thích nghi, “bỏ phố về quê” hoàn toàn có thể trở thành con đường lập nghiệp vững chắc cho người trẻ trong thời đại mới.
Nguồn: Tổng hợp
